Trang nhất » 50 Năm » THÔNG BÁO

BÀI PHÁT BIỂU TRONG BUỔI GẶP MẶT CỰU HỌC SINH CẤP III HOẰNG HÓA NHÂN 50 NĂM NGÀY RA TRƯỜNG 1065-1968

Thứ năm - 19/04/2018 14:45
BÀI PHÁT BIỂU TRONG BUỔI GẶP MẶT CỰU HỌC SINH CẤP III HOẰNG HÓA NHÂN 50 NĂM NGÀY RA TRƯỜNG 1065-1968

BÀI PHÁT BIỂU TRONG BUỔI GẶP MẶT CỰU HỌC SINH CẤP III HOẰNG HÓA NHÂN 50 NĂM NGÀY RA TRƯỜNG 1065-1968












 

Hải yến Hoằng Hóa, ngày 14.15.4.2018

Kính thưa Quý thầy, cô!

Thưa Quý bạn cựu học sinh trường cấp III Hoằng Hóa niên khóa 1965-1968!

Thay mặt BTC tôi nhiệt liệt cháo mừng Quý thầy cô, Quý bạn hữu đã về tham dự buổi gặp mặt nhân 50 ngày ra trường của chúng ta, 1965-1968.

Kính chúc thầy cô và các bạn gặp mặt nhau vui vẻ, thân thương và nồng ấm.

Thưa Quý bạn, trước hết tôi xin nói đôi lời về nguyên do dẫn đến buổi gặp gỡ lý thú này. Bởi vì, đây là một cuộc gặp mặt bắt đầu từ rất nhiều sự mong chờ và kéo dài trong nhiều năm qua.

Năm 2016, theo sáng kiến của một nhóm bạn Hoằng Hóa Bắc, lúc đó tôi đang sống ở miền Nam được các bạn cho biết về ý định tổ chức gặp mặt nhân 50 năm ngày tựu trường 1965-2015 và chúng tôi cựu học sinh khu Bắc đã có cuộc gặp nhau vào năm 2016.

Chúng tôi, những nhóm nhỏ cũng thường hay gặp nhau nên năm 2017 các bạn lại đề xuất tổ chức gặp mặt toàn khóa cả khu Bắc và khu Nam. Thực sự một số người trong chúng tôi thấy có rất nhiều khó khăn, nhiều ý kiến trái chiều sợ không vượt qua để tổ chức được cuộc gặp này. Không ngờ khi dự kiến đưa ra thì được rất nhiều bạn đồng tình. Cũng như lần gặp nhau năm 2016 gia đình 2 bạn Thắng Thảo đã rất nhiệt tình hưởng ứng và tháng 9 năm 2017 anh Thảo có mời anh Hòa, anh Khải, anh Bùi Tường và tôi gặp nhau bàn chương trình gặp mặt và cử người vào BTC để triển khai ý tưởng này.

Thưa Quý bạn, có thể nói đã có rất nhiều sự tình cờ thú vị và cái duyên, cái nghĩa bạn bè, tình cảm với trường và với thầy cô đã thúc đẩy để chúng ta gặp nhau trong một cuộc hội ngộ trùng phùng như thế này. Thế mới biết cái nghĩa, cái tình làm người nó nặng như thế nào!

Như vậy là sau 50 năm chia tay đây là lần gặp gỡ đầu tiên của chúng ta và cũng có thể nói từ ngày vào trường cấp III Hoằng Hóa năm 1965 đến bây giờ, đây là lần đầu tiên chúng ta được gặp nhau toàn khóa. Thật là rất hạnh phúc và thật nhiều ý nghĩa. Tôi trộm nghĩ 10 năm, 25 năm, 50 tới không biết chúng ta sẽ gặp nhau ở đâu, bạn nào sẽ đăng cai cho những cuộc gặp nhau sau này?

Kính thưa Quý thầy cô và Quý bạn hữu! nhớ lại 50 năm trước đây đó là thời khắc rất cảm động và rất ấn tượng, khi chúng ta chia tay bạn bè, thầy cô và rời mái trường thân yêu để bay đi 4 phương trời, đến với những mái trường mới có khi rất xã xôi, đến với những nhiệm vụ mới có khi rất nặng nề và đặc biệt nhiều bạn trong chúng ta đã đến với những chiến trường xa đầy cam go và khốc liệt. Nhiều bạn trong số họ đã ra đi mà không hẹn ngày về và bây giờ họ vẫn chưa về!

Đó là thực tế, là trãi nghiệm lớn lao của tất cả chúng ta những người con sinh ra trong thời chiến.

Chúng ta có phước lớn để hôm nay nói câu gặp gỡ, chúng ta có vinh hạnh lớn để gặp nhau trên quê hương mình. Tại khu du lịch Hải tiến, nơi có khách sạn Ánh Phương một cơ sở rất đẹp để tay bắt mặt mừng, để chúc tụng nhau hay chỉ là lặng đi để nhìn nhau sau bao ngày cách biệt.

Riêng đối với tôi, cảm súc trào về lâng lâng khó tả, khó mà biểu đạt hết được bằng lời. cảm súc về tình cảm và cuộc sống luôn luôn đa dạng và phong phú hơn cả nhiều lần lời nói và ngôn ngữ. Tôi chỉ nói được rằng đây là cơ hội hiếm hoi, rất hiếm hoi đối với tất cả chúng ta, nên chúng ta sẽ gắng tận dụng cơ hội này như một món quà quý giá mà cuộc đời ban tặng cho chúng ta ngày hôm nay.

Thưa Quý bạn chúng ta đã đang ở chặng đường 70 năm của một đời người, thế nhưng hôm nay trong mỗi con tim đều đang rung lên về một mối tình bạn bè kéo dài nữa thế kỹ, đó là điều trân quý, là giá tị lớn lao của mỗi chúng ta.

Trong bầu không khí cảm động đó chúng ta lại vinh hạnh được đón hân hoan đón chào thầy cô.

Kính thưa thầy cô, đây là hạnh phúc lớn lao của chúng em, của những đứa trò nhỏ ngày nào với đầy đủ sự yêu thương và chưa hoàn thiện. Ba năm ngồi trên ghế của trường cấp III Hoằng Hóa là 3 năm học trong chiến tranh, dưới tiếng súng và tiếng bom vang rền. Các em đã được các thầy cô dìu dắc, dạy dỗ, chăm sóc và yêu thương để các em nên người như ngày hôm nay.

Xin các thầy cô cho tất cả chúng em được đứng dậy vỗ tay thật to chúc thầy cô mạnh khỏe, trường thọ và an lành! .

Cám ơn thầy cô và Quý bạn, cuộc hành trình 50 năm là khoảng thời gian khá dài của cuộc đời, nhất là cuộc cuộc đời của một học sinh. Chúng ta nhớ về những kỹ niệm khó quên với thầy cô như thầy Vơn, thầy Khánh, thầy Liêm, thầy Hân, thầy Phán, thầy Nho, thầy Vọng, cô Nam dạy sinh và cô Nam thực tập sinh, cô Khơ dạy địa….

Các bạn thân mến, trong buổi gặp mặt đông vui ý nghĩa như thế này nhưng có nhiều thầy cô, bạn bè của chúng ta không về được. Nhiều bạn không còn nữa – họ đã mất, nhiều bạn đã hy sinh nơi sa trường. Nhiều ký ức đã cùng họ nở hoa và bay cao mãi mãi lên bầu trời trong xanh vô cùng vô tận của Tổ quốc mình.

Trong ngày vui sum họp nghĩ về thầy cô, nghĩ về bạn mình đã hy sinh chúng ta có một chút nhớ thương, một chút hoài niệm, nuối tiếc.

Trong những người còn sống có một số bạn cuộc đời không được may nắm nên rất khó khăn, các bạn hầu hết không đến đây được. Chưa chắc các bạn đó đã muốn tôi nói về hoàn cảnh của các bạn vì có chút chạnh lòng. Thật sự xin lỗi, nhưng với tình cảm chân thành chúng ta không thể không nhắc đến các bạn, không thể không có một động tác nào đó để hỗ trợ các bạn mình như chúng ta đã từng bao lần làm từ thiện đó đây với những người dưng xa lạ, nên tôi đề nghị mọi người hưởng ứng chương trình của BTC mà anh Hòa đã nêu ra để hỗ trợ eo le.

Vâng Quý bạn, bao nhiêu kỹ niệm với bạn bè những người có mặt và những người vắng mặt, tất cả tất cả …những ấn tượng xa xưa mà chúng ta đã có như một món quà đặc biệt của cuộc đời. Tuổi học trò thơ dại nhưng cũng rất kiêu hùng, tuy ngắn ngủi nhưng đã kịp trở thành những kỹ niệm sâu sắc trong cuộc sống của mỗi chúng ta. Tôi còn nhớ những buổi mới vào trường, chưa kịp ngỏ lời làm quen chúng ta đã phải bắt tay vào xây dựng nhà trường. Lúc đó thật khó khăn, bỡ ngỡ nhưng đó là những trãi nghiệm vô cùng quý giá của tuổi học trò.

“tôi với bạn là hai người xa lạ

Ngồi chúng bàn nhưng chưa kịp quen nhau

Trong thời chiến nào đâu chuẩn bị

Mãi sách đèn, cuốc xẻng bên nhau

Ngay những đêm đầu tiên ấy chúng ta đã lao vào vác luồng từ Hàm Rồng về để làm lán học, đào hào đắp lũy để tránh bom rơi. Cùng nhau xây dựng cơ sở vật chất ban đầu để làm nơi ngồi học. Tôi có một kỹ niệm riêng tư, đó là trong thời gian học ở làng Cuội mẹ tôi đan cho tôi một cái mũ rơm thật đẹp để tôi tránh mảnh đạn mỗi khi đến trường. Tôi nhớ lắm, tiếc rằng cái mũ ấy không còn nữa, cũng như mẹ tôi nay đã về trời!

 Các bạn còn nhớ lúc ấy theo học thật khó khăn, tuổi đang lớn bụng lúc nào cũng đói, cái gì cũng thiếu. Tôi trọ học cùng với anh Hoằng người Hoằng Trinh lớn hơn tôi ba bốn tuổi mới đi bộ đội về và anh Tám người Hoằng Trung người được công nhận tốt nghiệp đặc cách trước khi ra trận. Mỗi người, mỗi ngày gia đình cho hơn một bò gạo thay vì nấu hai bữa trưa và chiều chúng tôi dồn vào nấu một bữa trưa, tối nhịn luôn cho tiện. Thời nay chúng ta ăn ngày ba bữa, nhưng khi đó không có ăn sáng đâu, chỉ có hai bữa thôi, mà khi dồn vào một bữa trưa tức là ngày chỉ còn một bữa thôi nhé ha ha!

Cái sự đói no lúc đó nhớ mãi, để bây giờ thành kỹ niệm vui và cảm hứng cho thi ca, có tác giã đã viết:

“Bọn chúng tôi,

Những đứa trẻ quá nghèo

Nên hóa thành lãng mạn

Mọi thứ đều thiếu

Ta chỉ thừa tình bạn”

Còn với thầy cô thì:

Lặng xuôi năm tháng êm trôi

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người, chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều”

Khi đó thầy cô cũng khó khăn, cũng khổ lắm may mà lúc đó ta không cho là khổ nên cuộc đời vẫn vui. Tuổi học trò chúng ta đã trãi qua một thời như thế. Dân tộc ta thường cười ngạo nghễ trong lúc khó khăn nên chúng ta có sức mạnh đi qua bao cuộc trường chinh để viết nên những trang sử oai hùng!

Người sinh ra mình ta gọi bằng thầy, người dạy mình ta cũng gọi là thầy đạo lý người Việt Nam ta là vậy có câu ca rằng:

“Mỗi nghề có một lời ru.

Lời ru của mẹ, lời ca của thầy”

Và bây giờ khi tuổi đã lớn, tóc trắng đã nhiều hơn đen, nhìn lại những ngày qua như soi vào những tấm gương trong sáng. Tấm gương của thầy cô, đã…đã góp phần chấp cánh cho đàn chim nhỏ chúng em bay suốt nữa thế kỹ qua một cách vững vàng, bền bĩ. Phải chăng đây là sự tri ân lớn nhất mà chúng em dâng tặng công lao dìu dắc của các thầy cô và những bậc sinh thành.  

          Chặng đường 50 năm, chúng ta đi qua như những chiến binh, như những tha nhân trên con đường vạn dặm. Tuy mỗi người một lĩnh vực, mỗi người là một môi trường học tập, công tác rất khác nhau. Sự may mắn và thành bại của mỗi chúng ta cũng khác nhau rất nhiều. Nhưng có một điều là tất cả chúng ta đều tự tin rằng chúng ta đã bền bỉ, chúng ta đã đem hết năng lượng cuộc đời phụng sự cho sự nghiệp mà mỗi chúng ta theo đuổi.  Tuy ai cũng muốn cống hiến thật nhiều nhưng đến cái tổi 70 rồi thì có hài lòng hay không thì bây giờ thuyền cũng đã cập bến rồi, quay lại ngược dòng âu là không thể, nên chúng ta hãy hài lòng với những gì chúng ta đã có để cho thuyền cặp bến bình an!

          Tôi là tín đồ của ngài Gotama – VN gọi là ngài là Thích Ca Mầu Ni tôi theo giáo lý của Ngài và rút ra 2 điều minh triết quan trọng nhất đó là:

          Trong mọi sự học, cái học lớn lao nhất của cuộc đời là học BAO DUNG, đạt được sự bao dung đích thực thì nhìn mọi sự trên đời này giãn dị và bình an.

          Điều thứ hai là trong mọi sự phấn đấu để đạt được, phải luôn luôn đi liền với buông bỏ. Sự buông bỏ khó lắm, khó từ cảm nhận đến thực hành. Mục tiêu của cuộc đời không phải là cái gì khác mà là hạnh phúc. Khi đạt được sự bao dung và buông bỏ thì thì hạnh phúc sẽ đến đấy là hạnh phúc đích thực.

          Thưa Quý bạn, để kết thúc bài phát biểu, tôi xin thưa rằng:

Để có ngày hội thuận lợi, vui vẻ và đầm ấm, tôi xin được thay mặt tất cả các bạn cám ơn Khách sạn Ánh Phương và 2 bạn Thắng Thảo đã dành cho chúng ta sự quan tâm rất đặc biệt và sự hỗ trợ thiết thực.

          Tôi cũng xin cám ơn thầy cô dù tuổi cao, sức không còn nhiều nhưng vẫn tiếp tục dành cho lớp học trò cũ của mình tình thương yêu như thuở ban đầu.

          Tôi cũng xin cám ơn tất cả các bạn, đặc biệt là những bạn ở xa, rất xa, có bạn không được khỏe nhưng đã có mặt chung vui cùng chúng ta.

          Cuối cùng xin được kính chúc quý thầy cô và gia đình mạnh khỏe hạnh phúc.

Chúc bạn hữu sức khỏe và an lạc để cho lần gặp sau.

          Hẹn gặp lại và xin cám ơn. Xin chào, và xin cám ơn!.

 

Normal 0 false false false EN-US X-NONE X-NONE


Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin cũ hơn

 


QUẢN LÝ BÀI VIẾT

Quản lý bài viết
Đăng bài viết

THÀNH VIÊN

Sơ lược

Chương trình sáng tác văn thơ, nhạc họa theo chủ đề Quê hương, hoài niệm. 
Chương trình là một phần trong việc xuất bản cuốn văn thơ kỷ niệm 50 năm ngày ra trường của thế hệ học sinh niên khóa 1696 - 1968 trường cấp ba Hoằng Hóa (Bắc và Nam) - nay là trường THPT Hoằng Hóa 1,2,3,4.

Rất mong nhận được những bài viết ý nghĩa từ độc giả.
Mọi ý kiến đóng góp, thắc mắc, cần hỗ trợ quý vị vui lòng gửi về mail: conghoan.xdvn@gmail.com hoặc Sđt 0983905737 để được hỗ trợ.